Wednesday, February 6, 2013

.CHUYỆN TRÊN CHUYẾN CRUISE


   .CHUYỆN TRÊN CHUYẾN CRUISE

                                *Phạm Hồng Ân

 

  
 
    Tôi đọc lá thư cháu Thuyến với nỗi lo và dè dặt của một người sống  nước ngoài có thân nhân còn kẹt lại Việt Nam.

              Chú Sáu,

   ...Con đã quen biết với một cô bé dễ thương có cùng chung hoàn cảnh bất hạnh như con. Chỉ có điều khác nhau, ba con là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã chết trận trong chiến trường Quảng Ngãi trước năm 1975, còn ba cô bé thì vùi thây trên đường mòn Hồ Chí Minh trong lần đầu tiên xâm nhập từ bắc vô nam, cũng trước năm 1975. Cả hai người cha đều nằm xuống, giờ đây: chỉ còn lại hai nắm xương tàn. Chú ơi, hai chiến tuyến khác nhau... để lại mối hận thù khác nhau...lan rộng cho tới bây giờ. Thế hệ non trẻ của chúng con, sống trong tình yêu thương của đồng bào và đồng loại, không lẻ ngoảnh mặt làm ngơ hay đằng đằng sát khí với nhau trong nỗi dị biệt mà chúng con chưa hề cảm nhận, chưa một lần nhúng tay vào. Bắt chúng con gánh chịu những gánh nặng do cha ông xung khắc tạo ra...là điều vô lý, là oan khiên nối tiếp từ thế hệ này và mãi mãi đến các thế hệ sau. Tội nghiệp cho chúng con. Tội nghiệp cho tình yêu trong sạch của con người. Xin chú cho ý kiến và dẫn dắt chúng con thoát khỏi nghịch cảnh này.

   Thưa Chú,

   Từ nhỏ, khi mồ côi ba, con đã coi chú như ba ruột, mặc dù hai chú cháu mình chưa sống chung với nhau trọn một tuần. Hôm nay, con mạo muội kể cho chú nghe câu chuyện này và xin phép chú cho cháu tiến tới hôn nhân với cô bé bất hạnh nói trên. Hiện tại, nàng đi lao động nươc ngoài. Sau hợp đồng hai năm, nàng trở về nước, lúc đó chúng con sẽ làm đám cưới với nhau. Cô bé tên Thúy Vị - đang phục vụ trên chiếc tàu du lịch Carnival Inspiration nơi miền tây nam nước Mỹ. Trên đó, nàng đưọc chọn làm dancer, biểu diễn các show giải trí hàng đêm cho khách du lịch thưởng ngoạn, nên nàng đổi tên là Windy để hợp với phong cách ngoại quốc. Tàu thường đậu ở bến cảng Long Beach đón khách. Nó thuộc tiểu bang California, nơi gia đình chú đang sinh sống bây giờ. Những lúc tàu nghỉ bến, Windy muốn lên bờ tìm chú, theo địa chỉ chú biên ở phong thư. Nhưng luật xuất cảnh không cho phép những người lao động nước ngoài như Windy được tự do đi lại trên đất Mỹ. Vậy, sau khi nhận được thư này, chú thử làm một chuyến du lịch trên chiếc tàu Carnival Inspiration đi. Chú sẽ có cơ hội gặp Windy, và con tin chắc rằng, qua vài ngày gần gũi bên nhau, chú sẽ thấy nàng vô cùng dễ thương, rất xứng đáng là cháu dâu quí mến của chú...

   Tôi bối rối trước vấn đề phức tạp do cháu Thuyến đưa ra. Nhưng dù sao cháu cũng đã lựa chọn và quyết định rồi, chỉ còn cách là du lịch để gặp Windy, xem cô bé có dễ thương thật sự như lời cháu Thuyến ca tụng không?

   Chuyện du lịch là chuyện dễ, vì mùa này là mùa vacation, chỉ cần nói với "xếp" láp dáp vài điều, thế là xong. Chuyện "nói cho vợ nghe theo" mới là chuyện khó, bỗng dưng bỏ bạc ngàn ra để đi "coi mắt" một cô cháu dâu xuất thân từ chế độ bên kia, vốn hận thù nhau đã mấy đời? Đắn đo mãi, tôi mới đưa bức thư của cháu Thuyến cho bà vợ đọc, và sẵn sàng mở hai lỗ tai để nghe "nàng" vô "vọng cổ hơi dài". Nhưng...thật ngạc nhiên, lần này, một giọng nói nhẹ nhàng như làn nước mát, tưới êm dịu vào cõi lòng đang hực nóng của tôi.

   - Em sẽ nhờ chồng con Trang lên online mua vé tàu. Chuyến này, một công hai việc. Mình phải đi ngay, chớ chần chừ gì nữa? Từ lâu, nghe thiên hạ khen nhau về cruise, em chưa hình dung nó như thế nào? Sẵn dịp, mình nếm mùi cho biết. Hơn nữa, con Windy đã tới đây làm việc và rất mong gặp anh, chẳng lẽ mình làm ngơ với con nhỏ?

   Tôi châm một ngọn lửa để trắc nghiệm bà vợ.

   - Nhưng cha nó và tôi khác nhau chiến tuyến. Có ai đi kết thân, "làm sui" với kẻ thù bao giờ?

   - Con Windy và thằng Thuyến mới lớn lên sau này. Tụi nó biết chi "thù" với "hận" đâu mà anh tính? Với lại, may là thằng cha con Windy chết trước năm 1975, chứ bây giờ...còn sống, chắc hắn đã ray rức và hối hận vì ôm súng phục vụ cho một chế độ ảo tưởng.

   Tôi đưa hai tay lên cao, vươn vai, khoan khoái.

   - Tôi cũng muốn đi một chuyến cruise cho biết, xem họ hải hành thế nào với con tàu khổng lồ như vậy? Tôi cũng muốn nhìn lại biển khi ra khơi để nhớ thời ngang dọc của mình. Bà cũng gặp tôi ở cái thời ngang dọc đó, nhớ không?

   Carnival Inspiration, từ trước, tôi chỉ nhìn thấy hình trên online hoặc trong các tạp chí du lịch. Hôm nay, chứng kiến tận mắt và đích thân chui vô lòng nó bằng những bước chân ngỡ ngàng và kỳ thú. Chiếc "hạm kiều" dài thoàng bắt từ phòng check-in trên bờ, đưa du khách lọt thẳng vào deck số 7 của thân tàu. Ông bạn đi chung với tôi bỗng dừng lại, bàng hoàng nhìn cảnh trí sang trọng và hiện đại xung quanh, rồi buông một câu hỏi ngớ ngẩn.

   - Mình đã lên tàu chưa anh? Hay còn lòng vòng ở cái mall nào đó trên bờ?

   - Trời đất! Tụi mình đang đứng ở tầng số 7, giữa thân tàu. Anh không thấy thang máy đi lên đi xuống đó sao?

   - Đèn đốm đủ màu sắc, và không gian mênh mông quá, tui không biết đường nào mà mò?

   Vợ tôi cảm thấy bơ vơ, vội bấu vai tôi.

   - Đi theo thiên hạ tìm cabin của mình đi. Sau đó, sẽ tính...

   Đứng trên tầng cao nhất của con tàu (Sun deck 14), nhìn biển gợn mênh mông phía dưới, nghe gió lồng lộng bên tai, tôi bỗng thấy sợ hãi trước thiên nhiên diệu kỳ. Cảm giác này, ngày xưa, không bao giờ có. Trước 1975, khi đứng trên đài chỉ huy, hiên ngang nhìn chiến hạm ra khơi, lòng chợt cồn cào tiếng sóng Bạch Đằng xưa réo gọi, hồn thấy hừng hực lời Hưng Đạo Vương năm nào: "...chưa đánh tan giặc, thề không trở lại khúc sông này..." Tuổi già độc địa thật! Nó làm con người suy yếu, chùn bước, chí khí nam nhi ngày nào...chỉ còn là tiếng vọng.

   Giọng khàn khàn của ông bạn đi chung, kéo tôi về hiện tại.

   - Đây là sân chơi golf, ông lên đây làm gì?

   - Lên đây đi bộ. Ông không thấy có mấy thằng Mỹ mặc quần đùi, cỡi trần...chạy lòng vòng đó sao?

   Ông bạn già kéo cao cổ áo ấm lên, rùng mình.

   - Mùa này, vùng Escondido nóng, chảy mồ hôi hột. Vậy mà ở đây, ngoài khơi, gió thổi phần phật, lạnh tới ớn da gà. Còn can đảm đâu để cỡi trần chạy tới chạy lui, cha nội?

   Vợ ông bạn già xấn tới, đưa máy ảnh lên, bấm lia lịa.

   - Tại vì ông hết xí quách rồi. Yếu xìu như...cọng bún.

   Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ sân golf, lật tấm deck plan của con tàu ra nghiền ngẫm. Con tàu có tất cả 11 tầng. Nếu tính từ đáy trở lên thì tầng thấp nhất là deck 3, tầng kế là Riviera deck 4, lên cao nữa là Main deck 5, Upper deck 6, Empress deck 7, Atlantic deck 8,  Promenade deck 9, Lido deck 10, Verandah deck 11, Sports deck 12 và Sun deck 14.

   Vợ tôi nhào tới, giật phăng tấm deck plan trên tay tôi, chăm chú dí tròng kính lão vào đó.

   - Tại sao có deck 3 mà không có deck 2 và 1? Tại sao từ deck 12 rồi nhảy ngang lên deck 14? Còn deck 13 đâu?

   Tôi chợt nhớ đến chiến hạm ngày xưa tôi đã từng ăn ở trên đó. Những con tàu, dù lớn hay nhỏ, đều có chung những vị trí tương đồng.

   - Deck 1 và deck 2 có lẽ là tầng chứa hàng hóa thực phẩm để dùng trong suốt cuộc hành trình. Và còn hầm máy nữa. Con tàu càng khổng lồ, máy tàu càng nhiều và lớn. Còn deck 13 không có? Tôi nghĩ, con số 13 là con số xui, người ta kiêng kỵ mà thôi.

   - Đúng rồi, Apollo 13, gặp nạn. Và còn vài công trình mang số 13 nữa, không hên.

   Hai ngày dài trôi qua trên tàu, tôi cứ lang thang từ đầu tàu đến cuối tàu, từ tầng 3 lên tầng 14, mỗi ngõ ngách nào cũng chui vào, gặp nhóm nhân viên nào cũng hỏi thăm...nhưng vẫn hoài công, cô bé Windy bằng thịt bằng xương vẫn như bóng chim tăm cá. Hàng ngày, tôi thường lui tới quày buffet phía sau đuôi tàu (deck 8) tìm Windy, vì nơi đó các nhân viên gốc Châu Á phục vụ rất đông. Tôi chận một cô bé tóc dài có khuôn mặt bầu bĩnh giống Việt Nam, hỏi thăm.

   - Xin lỗi, cô có phải là người Việt không?

   - Cháu là người Indonesia.

   - Tôi đang tìm một cô cháu tên Windy, gốc Việt. Hiện là Dancer đang làm việc trên tàu này. Cháu có thể giúp tôi gặp cô ấy giây lát được chăng?

   - Xin lỗi. Cháu không biết. Dancer không thuộc nhóm cháu. Nhóm cháu chuyên phục vụ về ăn uống cho khách du lịch, toàn là dân Indonesia. Chú có thể hỏi thăm những người thuộc nhóm Dancer.

   - Nhưng nhóm Dancer ở đâu? Có thể chỉ cho chú?

   Cô bé ngơ ngác lắc đầu. Cô bé chỉ biết nhóm cô bé phục vụ. Con tàu quá mênh mông, chẳng làm sao biết hết được. Tôi thất vọng, chờ đến bữa cơm tối. Bữa cơm tối sang trọng và lịch sự được tổ chức trong các Dining Room rộng lớn, chẳng khác nào các nhà hàng Mỹ trong những thành phố trên bờ. Thực khách đến đây phải ăn mặc chỉnh tề, quý phái, tuyệt đối không được mang dép và mặc quần ngắn vào nơi chốn thanh lịch này.

   Bàn ăn dành cho chúng tôi đặt gần lối vào. Nơi này, tôi có thể quan sát thực khách và nhân viên phục vụ một cách dễ dàng. Trong lúc tôi đang dõi mắt tìm kiếm Windy giữa cái đám đông đầy sắc màu rực rỡ đó, thì bỗng có một lưỡi dao sáng loáng kề ngay cổ tôi. Giật mình, nhìn lên, tôi muốn tè ngay trong quần.

   - Chết cha! Gặp hải tặc rồi.

   Tên hải tặc cười rộ lên.

   - Xin lỗi ông. Đây chỉ là dàn cảnh để chụp hình lưu niệm. Ông vui lòng ngồi yên vài giây.

   Một tia sáng loé lên từ phía bên kia làm tâm trí tôi bình an trở lại. Thuận tiện, tôi kéo gã hải tặc lại gần.

   - Này, cậu có biết nhóm Dancer ăn tối ở đâu không?

   - Ồ. Họ ăn tối ở một nơi khác, chung với thủy thủ đoàn.

   - Cậu có thể giúp tôi đến đó, tìm một cô cháu tên Windy?

   Gã hải tặc lắc đầu lia lịa.

   - Tôi không biết chỗ. Tôi chỉ là nhân viên nhiếp ảnh phục vụ khách hàng. Ông có thể đến trung tâm deck 7 tìm information team hỏi thăm.

   Hôm sau, tôi mò đến information team hỏi thăm. Nhưng lại thất vọng nữa. Người ta chỉ phục vụ thông tin về những cuộc vui chơi, du ngoạn trên bờ, các buổi học, shopping, credit ...Không có mục tiêu nào để phục vụ cho việc tìm kiếm thân nhân.

   Buồn quá, tôi leo lên Sun Deck (14) nhìn chiếc tàu hải hành giữa mênh mông sóng nước chập chùng. Hoàng hôn buông dần. Mặt trời lặn xuống biển gần phân nửa. Một màu vàng buồn bã tỏa rộng khắp chân trời. Catalina Island vẫn mù mịt phía trước. Hòn đảo này thuộc tiểu bang California của Hoa Kỳ, chỉ cách Los Angeles khoảng 22 dặm về phía tây-nam. Vậy mà tàu phải chạy suốt đêm mới đến được đây, có lẽ nhóm chủ trương chuyến cruise muốn kéo dài những ngày thú vị và vui chơi thoải mái trên mặt biển cho du khách tận hưởng.

   Mãi miệt mài tìm kiếm bóng dáng Windy, tôi đã quên bẵng bà vợ yêu quí và đôi bạn già thân thiết nhất đời. Dù vô tình quên họ, họ vẫn lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi.

   - Đi theo anh mệt quá! Cứ mãi lo tìm kiếm con Windy, bao nhiêu thú vui ở đây đều bỏ hết? Hôm nay có buổi dạy xếp khăn rất ngoạn mục, có tên là "Towel folding fun" ở Paris Lounge room. Em muốn đến đó học. Anh có đưa em đi, được không?

   Tôi giật tấm Fun Times trên tay bà vợ, chăm chú nhìn vào phần chương trình trong ngày. Tôi vui vẻ gật đầu, rồi quay sang ông bạn già trêu đùa.

   - Đêm nay có lớp dạy nhảy khá lý thú. Ông có đi học nhảy không?

   Ông bạn già chợt ngó bà vợ, nhấp nháy con mắt.

   - Tôi chỉ có nước nhảy nọc, mà cũng không còn sức đâu nhảy nữa, yếu xìu rồi.

   - Nhảy cũng là một cách thế exercise. Ông không thấy người ta tập thể dục nhịp điệu đó sao?

   Tự dưng, bà vợ tôi nhảy tưng tưng một hơi, rồi la to.

   - Đúng rồi! Hay quá, chúng ta chỉ còn cách này thôi!

   - Người ta nói "già sinh tật", quả không sai!

   - Cái gì "già sinh tật"? Tại sao ăn nói hàm hồ với em như vậy?

   - Mới nghe nói đến "nhảy", em đã tưng tưng lên rồi. Hồi trẻ, mời muốn đứt hơi, vẫn không bao giờ ra sàn nhảy. Về già, sao lại dở chứng mau thế?

   Bà vợ tôi bấu mạnh vai tôi, cười ré lên.

   - Hiểu lầm rồi ông ơi! Tôi mừng vì đêm nay tàu có show time, chắc chắn sẽ có màn trình diễn của con Windy. Tan show, mình sẽ gặp nó, tha hồ chuyện trò với nó.

   Ngày đó, tôi ăn không ngon, ngủ không được, cứ bức rức đi tới đi lui, mong chờ màn đêm sớm buông xuống. Chưa tới giờ hát, tôi đã kéo bà vợ vào hí viện, mò lên hàng ghế đầu, sát sân khấu, đặt đít ngồi trước. Show time quá tuyệt diệu! Các Dancer luân phiên nhau biểu diễn suốt một tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ. Cứ mỗi nhạc khúc, họ đều thay đổi trang phục mới. Cảnh trí cũng vậy: liên tục và chuyển động một cách ngoạn mục. Khoảng hai mươi vũ công tây phương xinh đẹp trên sân khấu. Chỉ có một vũ công gốc á đông, lùn hơn, tóc đen... đang uyển chuyển trong điệu nhạc với nụ cười tươi luôn nở trọn trên môi.

    Lúc này, bà vợ ghé sát vào tai tôi, lép nhép.

   - Hầy, ông có đoán được con nào là Windy không?

   Tôi chưa kịp há miệng, bả đã chơi "vọng cổ hơi dài".

   - Cái con lùn tịt, tóc đen đó. Chời ơi! Nó đẹp như tiên giáng thế. Thằng Thuyến có phước quá! Rước con này về nhà, hai đứa sẽ lên như diều gặp gió. Ông coi kìa! Nó có hai má lúm đồng tiền rõ rệt. Còn nụ cười, chẵng những cười duyên ở trên môi, nó còn cười tươi bằng đôi mắt sáng trưng như ánh sao nữa.

   Nghe bà vợ "ca" có lý, tôi vội móc máy ảnh ra, định bấm vài bôi. Bỗng có ánh đèn pin lóe về phía tôi, rồi có cánh tay đưa lên, chận trước ống kính.

   - Ông không được phép chụp hình và quay phim ở đây. Xin ông vui lòng...

   Vừa tiu nghỉu cất máy cũng vừa lúc show diễn chấm dứt. Đoàn vũ công cúi chào khán giả và lui vào hậu trường. Tôi lính quính phóng theo. Một bàn tay to lớn nắm vai áo tôi kéo lại.

   - Ông chạy đi đâu? Nhầm rồi. Exit đằng sau, phía tay phải. Xin ông vui lòng quay lui.

   Tôi lắp bắp, phân trần.

   - Tôi muốn gặp cô Windy. Cô ta là cháu tôi. Xin bà làm ơn giúp dùm.

   Bà Security ngạc nhiên.

   - Windy nào?

   - Cái cô Dancer, người Á Đông, trong nhóm vũ công vừa trình diễn đó!

   - Ồ, cô ta đã vào hậu trường, rời khỏi đây rồi. Xin lỗi, tôi không thể giúp ông được. Tôi chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ trật tự trong khu vực này.

   Hôm nay là ngày cuối của chuyến du lịch trên biển với Carnival Inspiration. Con tàu đang quay đầu trở về Long Beach trong không khí tưng bừng của ngày "a relaxing day at sea". Ngày cuối, thiên hạ ôm nhau nhảy nhót, ăn uống linh đình trên boong. Bà vợ tôi cũng dắt đôi bạn già đi dự bữa ăn Mể phía cuối con tàu. Chỉ có tôi, lang thang từ deck 3 tới deck 14 như một người điên, với tâm trạng thất vọng hoàn toàn. Windy vẫn như bóng chim tăm cá.

   Màu sắc rực rỡ từ mỗi bức tranh hiện thực ở Art Gallery thu hút tôi dừng lại. Tôi muốn các mảng hình đó xoa dịu trí óc tôi, trồi trong tâm tư tôi những an ủi vỗ về. Có phải hội họa là nghệ thuật của tâm hồn? Mảng xanh trong bức tranh là hiện thể của Trời, của biển, của những năm tháng tang bồng mà có một thời tôi trải nghiệm, trải đời trong đó. Carnival Inspiration chưa đưa tôi trở về quá khứ tuổi trẻ mộng mơ thuở nào. Nó không có đôi mắt của huyền thoại, không có sức sống của tình yêu, không có hơi hướm của chiến tranh. Nó chỉ là con tàu du lịch. Con tàu thương mại.

   Tôi trở lại Escondido với tâm trạng buồn vui lẫn lộn. Dư vị chuyến cruise vẫn tràn ngập trong tôi suốt tuần. Lần đầu tiên sống và hưởng thú vui chung với người Mỹ, tôi cảm thấy mặc cảm nhược tiểu bị xóa bỏ, hình như không có lằn ranh phân biệt giữa các chủng tộc. Con tàu hiện đại đã cho tôi rất nhiều điều mới lạ và kỳ thú. Nó là phương tiện văn minh giúp con người phóng tầm nhìn ra thế giới, mở toang các cánh cửa khép kín của những dân tộc lạc hậu. Nó kêu gọi tính nhân bản, tình yêu thương đồng loại của mỗi cá nhân.

   Cháu Thuyến, lá thư của cháu viết, trong đó, tự nó đã lý giải về tình yêu và sự thù hận rồi. Chú không có ý kiến nào khác để dẫn dắt cháu thoát khỏi hoàn cảnh này. Tình yêu chân thật và trong sáng, từ xưa đến nay, bao giờ cũng cao quí và để lại biết bao thương cảm trong lòng người. Nó có thể xóa bỏ hận thù, vượt biên cương và tự hy sinh để giữ vẹn khí tiết. Chú mong cháu hãy tiếp tục trân trọng và giữ gìn hạnh phúc mà Thượng Đế đã ban tặng cho mình.

  

           

 

Tuesday, February 28, 2012

.LỤC BÁT TÌNH






LỤC BÁT TÌNH MỘT



I. Em từ tiền kiếp về đây

Bắn ta một mũi tên ngay huyệt tình

Dù ôm thương tích vô hình

Ngẩn ngơ suốt cuộc hành trình trăm năm.

II.Phải chăng, em, ngọn dao gâm ?

Ðâm ta những nhát vô tâm trong đời

Phải chăng, em, độc-dược--người ?

Lặng câm giết chết một thời hoa niên

Phải chăng, sóng bủa quanh thuyền ?

Bâng khuâng con nước bến riêng em về.

III.Từ ta sông hẹn núi thề

Súng gươm vứt bỏ bên lề thế nhân

Còn đây nguyên trái tim tàng

Theo em sưởi chút tro tàn quê hương

Mười phương chợt nhớ một phương

Cám ơn em vẫn chung đường với ta.





LỤC BÁT TÌNH HAI



Ví dầu ván đóng thuyền thô

Ðưa em lắt lẻo hư vô mấy bờ ?

Anh, tên chèo lái khù khờ

Sang sông với nỗi ngu ngơ đầu đời

Thì thôi sóng bạt, thuyền trôi...

Trái tim đã nặng một trời bão giông

Ðôi ta thảo muội bềnh bồng

Thiên thu sóng cuộn trên dòng sông thơ.





LỤC BÁT TÌNH BA



I. Ðêm ta ngậm bóng trăng người

Buồn le lói cháy một đời hư hao

Bây giờ một nửa trăng đau

Bên kia một nửa chia sầu tối tăm

Ðêm hun hút chỗ ta nằm

Người đi vỡ nát cõi rằm, trăng xưa.

II.Ta trôi trên ngọn sóng thưa

Hào quang là giọt trăng vừa rơi quanh

Ðêm Cali nhớ Sài Thành

Rượu Sài Thành nhớ bài hành phương xa

Hành phương xa nhớ trăng tà

Ơi, thân viễn xứ còn ta nhớ người

Xin nhau một chút môi cười

Ðể đưa vui giữa cuộc đời lao đao.





LỤC BÁT TÌNH BỐN



Sáng nay em mặc áo dài

Bên kia màu pháo, bên này màu hoa

Màu trời lẫn với màu da

Chia nhau một chút kiêu sa đầu ngày.

Sáng nay anh bỗng say say

Thì ra... Xuân đã về ngay tim mình.





LỤC BÁT TÌNH NĂM



Hạ

Em,

Nắng cháy lưng đèo.

Thu

Ta,

Gió lũ

Mưa reo phương người.

Ðông

Như những hạt tuyết trơi.

Sầu

Muơn năm vẫn rụng rơi bên này.





LỤC BÁT TÌNH SÁU



1. Sông. Ðêm. Xuồng. Nước khua dầm.

Trăng lên. Bãi cạn. Rượu cầm bạn xa.

Tiếng đàn kìm. Buốt tim ta.

Sáu câu vọng cổ la đà. Phù hư.

Em. Trong chén rượu. Ngục tù.

Ðáy kim cổ vẫn mịt mù sắc, không.

2. Trăng. Sông. Rượu. Nước phiêu bồng.

Hồn thơ Lý Bạch ngược dòng ra khơi.

Văn chương. Thế sự. Rối bời.

Cạn ly tuế nguyệt. Giận thời phù sinh.

Bạn. Ta. Lãng Ðãng. Khối tình.

Vuốt râu. Hào sảng. Cười khinh bạc đời.





LỤC BÁT TÌNH BẢY



Một dòng thơ

Nhớ

Dòng thơ.

Một bờ này

Nhớ

Một bờ kia sông.

Một phương chờ

Nhớ

Phương mong.

Một con bướm

Nhớ

Ðóa bông vô thường.

Một tù binh

Nhớ

Chiến trường.

Một chương lục bát

Nhớ

tường vi, xưa.





LỤC BÁT TÌNH TÁM



I. Bên này

Ngày

Rớt

Xuống ta.

Bạc

Như sợi tóc

Hơm qua

Ngỡ ngàng.

Ngày ơi,

Cứ rớt nhẹ nhàng.

Trên vai ta

Sẳn số phần

Riêng tư.



II.Trái tim

đầy ắp ngôn từ

Còn nguyên ẩn dụ kinh thư ban đầu.

Cắn vành môi

Bật thơ trào

Muốn nghe từng giọt ly tao

Tỏ tình.

Thì thôi...

Ðây bóng!

Ðó hình!

Dẫn nhau

Ði suốt phù sinh,

Hồng trần.





LỤC BÁT TÌNH CHÍN



Em vềkhua tiếng guốc đêm. Dẫm trong ta triệu dấu êm tình đầu. Chao ơi, đôi gót hồngđào. Nghiêng nghiêng năm ngón đi vào tim ta.



Ðất nằm nhớ bước chân qua. Nhớ con bướm lượn mù lòa đường bay. Nhớ sao, áo lụa trang đài. Thơm hương mật cúc, vườn ai, đầu mùa.



Buồn ta thành hạt mưa trưa. Rơi trên phố cóem vừa đi qua. Hạt nào thay nỗi lòng ta. Long lanh từng trận mưa già tương tư.



Ðưa nhau đi giữa sương mù. Bờ hư vô vẫn mịt mù dưới kia. Ðưa nhau đi giữa đêm khuya. Vòng quay nguyệt đạo chưa lìa cổ kim. Cám ơn em, cũng trái tim. Trăm năm hai đứa đã tìm kiếm nhau.





LỤC BÁT TÌNH MƯỜI



1.Chiếu hoa trải giữa vườn cây

Mời em cốc rượu tràn đầy lòng ta

Ba mươi năm mảnh trăng già

Rớt trong đáy cốc sáng lòa thinh không

Ngồi đây cỏ nội hương đồng

Lêu bêu ta uống một dòng cổ kim

Ừ em, bảy nổi ba chìm

Cám ơn khí phách con tim ban đầu.

2.Ngồi đây vốc cạn dăm bầu

Giọt mưa rơi nhớ đêm thâu trở mình

Dấu giày nhớ bãi cát in

Biển mênh mơng nhớ dáng hình tàu xưa

Trăm năm nhớ phút tiễn đưa

Nhớ em về dưới cơn mưa rã rời

Mới đây, mấy chục năm rồi...

Cám ơn em vẫn một đời yêu ta.





LỤC BÁT TÌNH MƯỜI MỘT



Mừng con - hôn lễ - kiêu sang

Sơn hào, hải vị - đèn vàng,đỏ, xanh...

Hoa đua nhau nở khoe cành

Rượu trào bên phím âm thanh gọi mời

Cô dâu chú rể trọn đời

Bước trên đất Mỹ tuyệt vời văn minh

Mừng con - chợt nghĩ đến mình

Ba mươi năm trước chiến chinh liên hồi

Ba, tên lính trận rách tơi

Mẹ con, thiếu nữ mồ côi cơhàn

Cưới nhau trong tiếng súng vang

Rước dâu đi giữa hai hàng lính reo

Dăm chai rượu đế...lèo tèo

Bày ra một bữa tiệc nghèo trên sông

Ba mươi năm trĩu trong lòng

Vui sao, nước mắt rơi vòng quanh tim?

*PHẠM HỒNG ÂN




Friday, February 10, 2012

.CÔ GÁI XUÂN TRÊN HÒN CON RÙA.



*Truyện Ngn: PHM HỒNG ÂN



Tôi về Phú Quốc còn chân ướt chân ráo, chưa tìm được nơi ẩn trú yên thân, thìđã gặp Chu văn Hùng vác ba lô tới trình diện. Mẹ, cái thằng công tử vườn – ăn chưa no, lo chưa tới – lúc nào cũng lót tót theo sau tôi, như bóng với hình. Từ quân trường Quang Trung đổ mồ hôi sôi nước mắt, tới tận Năm Căn khỉ ho cò gáy, rồi bây giờ...cũng gặp lại nhau – nơi hòn đảo trùng khơi chơi vơi chới với này. Thậm chí, khi học Anh Văn để qua Mỹ thụ huấn, tôi cứ tà tà cho đến khóa cuối mới đi. Rồi khóa cuối, cũng không thoát khỏi hắn. Hai đứa cùng ở chung phòng, cùng đếm lá mùa thu rơi tan tác trong quân trường Newport, tiểu bang Rhode Island.

- Mẹ, cũng gặp mày. Hai đứa chắc nợ nần với nhau từ kiếp trước?

Chuvăn Hùng trố mắt, nhìn tôi. Nụ cười bỗng nở ra, cùng cái lưng cong cong, quằn xuống. Hắn xốc ba lô lên tay, mũi giày hất tung cát bụi mịt mù.

- Mày về đây hồi nào? Xuống tàu chưa?

Tôi chỉ ra cầu tàu. Những chiếc PCF nối đuôi nhau, phập phều ngoài đó. Biển An Thới, buổi chiều, đẹp nhưmột bức tranh thủy mạc. Sóng vỗ lên bờ nhè nhẹ. Sóng trườn qua cát, liếm quanh chân các ghềnh đá trơ vơ.

Tôi dẫn Chu văn Hùng qua phòng nội vụ. Cát vàng tràn lên sân hải đội. Chiều chạy dài ra khơi. Ánh nắng sáng lên ngoài kia, nơi quần tụ những ngọn hòn, lấp lánh tới tận chân trời. Phòng nội vụ khóa cửa. Sĩ quan và nhân viên chơi thể thao trên bãi. Trái banh chuyền tay nhau, lăn tung tóe trên nước xanh.

Tôi đưa Chu văn Hùng ra cầu tàu. Cờ phất phới trên lưng PCF. Cờ bay, ba sọc đỏ thẳm tung tăng như sóng gợn. Cờ chào chúng tôi. Ðón chúng tôi vừa tân đáo đơn vị. Chuvăn Hùng đứng lại, vuốt ve tấm thân phong sương của PCF.

- Mẹ, coi mày nhỏ con, nhưng chưa chắc thua ai?

Tôi đứng đầu cầu tàu. Ngó mông lung ra trùng khơi. Hoàng hôn bắt đầu. Mặt trời chìm xuống biển, chỉ còn rực lên một màu đỏ rịm chói chang.

- Hùng ơi, đất nước mình hùng vĩ quá! Mày xem, đại dương bao la thế kia! Vậy mà, hòn này tiếp nối hòn kia...dàyđặc khắp vùng.

Hùng phì cười. Cái lưng lại cong cong, quằn xuống như thân đòn gánh của mấy em bán chè.

- Ðất nước có lắm hòn – tất nhiên. Vì, chỉmỗi mình mày, cũng đã có hai hòn rồi...

Tôi đấm vào vai hắn thùm thụp. Tiếng cười đuổi theo bước chân. Cứ thế, chúng đua với nhau, khuất dần trong bóng đen của căn cứ.

Chuvăn Hùng với tôi chưa vui với An Thới trọn vẹn, thì lệnh công tác ban xuống, chia chúng tôi mỗi đứa mỗi nơi. Hùng về Rạch Giá, tôi qua Hà Tiên. Ngày khởi hành đi Hà Tiên là chiều ba mươi tết. Ba mươi tết, người ta chuẩn bị giao thừa, xum hợp gia đình. Ba mươi tết, tôi ra vùng công tác, đón giao thừa trên biển, nghe thành phố náo nức trong kia bằng những mường tượng lạc loài.

Tôi đang phom phom rẽ sóng. Bỗng, mũi tàu cất cao, vận tốc chậm dần. Tôi nhíu mày, khó hiểu. Mũi cất cao, có nghĩa là tàu đang tiến nhanh. Cớ sao, thực tế, vận tốc lại chậm dần? Tôi cố dùng sức mạnh, đẩy cần sốtrọn vẹn về chữ Full. Nhưng, con tàu vẫn chậm dần, mũi vươn lên, dường như muốn thẳng đứng với mặt biển. Tôi hoảng hốt nhìn các đồng hồ. Tất cả kim đồng hồ đều quay ngược trở lại, chạy về số không, rồi...bất động. Tôi bấm còi báo động. Thủy thủ chạy rầm rập, xôn xao khắp nơi.

Tiếng trung sĩ cơ khí rú lên, kinh hãi :

- Hầm máy ngập nước. Máy bơm không hoạtđộng. Tàu bất khiển dụng trăm phần trăm.

Tôi bỏ tay lái, vòng ra phía sau. Gần nửa thân tàu chìm dưới mặt nước. Nước khỏa trên boong, róc rách nơi các khe cửa an toàn. Nước bắt đầu tuôn xuống khoang giữa, lôi các đồ vật trôi lềnh bềnh. Tôi nghĩ loanh quanh. Máy tàu bất khiển dụng. Máy bơm bất khiển dụng. Tàu chỉ còn là một khối sắt bất động, chờ chìm sâu dưới lòng đại dương. Tôi hổn hển lăn bừa vào phòng lái, chụp vội ống điện đàm.

- A lô, Ðại Thụ. Tàu tôi vô nước, sắp chìm. Báo cáo, nhiệm sở đào thoát.

Ðại Thụ hét trong máy. Hình như, chưa bao giờ Ðại Thụ gặp trường hợp PCF vô nước, sắp chìm.

- Hả? Cái quái gì vậy? Tại sao vô nước? Tại sao sắp chìm?

- A lô. Tôi không còn thì giờ để giải thích dông dài. Báo cáo, nhiệm sở đào thoát đấy!

- Ư, được rồi. Tôi sẽ gọi thằng Hải Ngư đến cấp cứu. Ừ, muốn đào thoát...thì...thì cứ đào thoát...

Hải Ngư là thằng Chu văn Hùng. Nó về Rạch Giá nghêu ngao mấy hôm nay. Chờ nó qua cấp cứu, chắc cả bọn chui vào bụng cá mập mất!

Tôi phóng ra mũi tàu, mòn mỏi ngóng ra phía trước. Ðại dương mênh mông, vô tận. Nắng đổ hào quang xuống nước, điệp điệp trùng trùng. Thinh không vắng lặng xung quanh. Vắng lặng đến vô cùng. Chỉ có hòn Nghệ ngạo nghễ sát bên, là còn mang hơi hướm của sinh khí, bởi những chòm cây xanh um lay động trên cao. Lát đây, Chuvăn Hùng tới, để còn nhìn thấy những chiếc phao cấp cứu trôi nổi, với đám thủy thủ loi ngoi trên đó. Còn tôi, theo Hải Qui, cấp chỉ huy sẽ chết theo tàu, từ từ xuôi tay chìm xuống lòng đại dương sâu thẳm chăng? Hay cũng hèn nhát tranh sống, bám víu vào chiếc phao tử sinh, thống thiết kêu gào, khẩn cầu Thượng Ðế?

- Báo cáo Trung Úy, tàu không vô nước nữa. Chúng ta chỉ cần máy bơm, bơm nước ra ngoài.

Tiếng trung sĩcơ khí vang lên, khiến cả nhóm thủy thủ rộ lên, mừng rỡ. Tôi run lên vì xúc động, niềm vui bất chợt làm cảm giác căng lên, rộn rã như sợi dây đàn. Một câu hỏi lóe lên trong đầu. Máy bất khiển dụng, nước không vô tàu? Phải chăng máy đang khiển dụng, nước tràn vô tàu?

Tôi kéo trung sĩ cơ khí vào phòng lái.

- Này, tôi nghi ngờ cái bơm lườn có vấnđề. Khi tàu chạy, động cơ hút nước biển vào làm nguội máy. Và sau khi chu du trong máy, nuớc đó được tống ra bên ngoài bởi bơm lườn, phải không?

- Ðúng. Bơm lườn có vấn đề. Thay vì tống nước ra ngoài, nó lại để nước tuôn xuống hầm máy. Nhưng may mắn thay! khi hầm máy chìm ngập trong nước, động cơ bị “mát”, máy ngưng hoạt động. Thế là, nước không tuôn xuống hầm nữa. Tàu vẫn an toàn...

Tôi ôm trung sĩcơ khí vào lòng, mừng rỡ đến độ nước mắt tuôn ra đầm đìa. Các thủy thủ cũng ôm nhau, hát vang lên giữa biển cả mênh mông.

- Báo cáo trung úy, tất cả máy bơm đều bất khiển dụng. Chúng đã chìm ngập trong nước.

Tôi nhảy vào phòng lái, thét vào ống điện đàm :

- A lô, Ðại Thụ. Tàu vẫn nguyên vẹn. Nhưng, nước đầy hầm. Cần máy bơm gấp. Xin cho Hải Ngư đến tôi, nhanh.

Ðại Thụ gầm gừ trong máy. Tiếng rống oang oang như tiếng hổ sắp vồ mồi :

- Hử? Cái quái gì vậy? Mới đây, tàu sắp chìm. Bây giờ, tàu lại nguyên vẹn? Ðịnh giỡn mặt với tử thần hay sao?

- Ðại ca thông cảm! Tôi sẽ trình bày điều này rõ ràng hơn. Bây giờ, xin cho Hải Ngư cấp tốc mang máy bơm đến tôi!

- Cậu là người lắm chuyện nhất ở đây đấy! OK, tôi sẽ cho Hải Ngư đến cậu gấp!

Tôi buông ốngđiện đàm, lượn một vòng quanh boong tàu. Chiếc tàu, giờ đây, nhưkhối kim loại vô dụng, nằm thảm thương trên mặt biển. Ôi, còn đâu nét oai hùng, vẻ kiêu hãnh của thời oanh liệt! Tôi chạnh nghĩ đến thân phận mình. Khi sa cơ thất thế, liệu có còn giữ được khí tiết hay không?

- Trung úy ơi! Có chiếc ghe hoặc chiếc tàu từ quần đảo Bà Lụa phóng ra. Nó đang full nhanh về đây.

- Chắc thằng Hải Ngư chứ ai? Nó “chém vè”ở Hòn Heo, để đón giao thừa đêm nay với bà chúa hòn?

Tôi đưa ống dòm lên cao, nhìn ra hướng bắc. Không phải Hải Ngư. Không phải PCF. Ðó là chiếc ghe đánh cá bản xứ, đang rẽ sóng lướt nhanh về hướng chúng tôi.

- Nhiệm sở tác chiến! Nhanh lên! Nhiệm sởtác chiến!

Tôi dõng dạc hô to. Thúc giục thủy thủ chạy về các ổ súng. Tôi phải cảnh giác. Chiếc PCF bây giờ biến thành một tiền đồn giữa chiến tuyến mênh mông. Việt cộng sẽ lợi dụng hoàn cảnh này, tấn công một cách bất ngờ. Và lúc đó, chúng tôi chỉ có nước một sống một chết với kẻthù. Bởi giữa biển cả mịt mùng, lúc này, tất cả lối thoát đều là tử lộ.

Chiếc ghe hiện ra, rõ dần. Ðó là chiếc ghe đánh cá bình thường, phía đuôi còn lõng thõng bộ lưới cào chưa ráo nước biển. Lão ngư phủ cởi trần, chiếc khăn rằn quấn quanh trán, để lộ chòm tóc bạc phếu phất phơ trước gió. Lão đứng hùng dũng trước mũi ghe, đưa hai cánh tay lên cao, làm dấu hiệu thân thiện :

- Chúng tôi là ngư dân ở hòn Bà Ðầm. Thấy tàu các ông lâm nạn, chạy đến tiếp cứu.

Thế rồi, họtự động phóng qua PCF. Với các máy bơm, thùng, gàu...lĩnh kĩnh. Họchui xuống hầm máy, thòng dây, chuyền tay nhau, tát nước ra ngoài. Thủy thủ và ngư dân cật lực, cứu nguy con tàu. Chẳng bao lâu, chiếc PCF nổi phều trên mặt nước. Nó thẹn thùng lắc lư theo sóng, như thầm cám ơn các ngư dân đã tận tụy hồi sinh nó.

Lúc này, tôi mới chú ý đến một cô gái tóc dài đang lúi húi thu xếp các cuộn dây, từ chiếc máy bơm Yamaha. Tội nghiệp, sau những giờ phút quần thảo với nước, cô gái có vẻ mệt mỏi, kéo lê bước chân một cách nặng nề. Tôi rút chiếc áo khoác vắt trên phòng lái, chạy đến cô gái.

- Mặc đi! Lạnh đấy!

Mái tóc vắt ngang bờ vai. Khuôn mặt ngước lên, lạnh lùng. Tôi thấy đôi chân mày lá liễu cong vút, tựa hai mảnh trăng lưỡi liềm treo ngược. Cũng có thể, chúng như hai dấu hỏi, hay hai dấu chấm than ngộ ngĩnh, nằm kiêu sa trên vầng trán bướng bỉnh.

- Cám ơn. Tôi không lạnh.

Cô gái quay lưng, đi một hơi về chiếc ghe. Tôi cầm chiếc áo, hụt hẩng. Dường như,mùi hương kỳ lạ nào đó, đang thoang thoảng bay trong gió chiều.

- Xong rồi, trung úy. Tàu đã cạn nước. Chúng tôi “dọt” nghen!

Lão ngư phủ đưa tay chào theo kiểu nhà binh. Tôi nắm chặc đôi vai lão, lắc lắc :

- Cám ơn. Cám ơn chú nhiều lắm! Hôm nào ghé Hà Tiên. Chú cháu mình nhậu một bữa.

Chiếc ghe quẫy sóng, rời tàu. Tôi nhìn theo, tìm mái tóc cô gái. Nhưng chỉ thấy bóng dáng của lão ngư phủ lắc lư trên phòng lái. Và những ngụm sóng trào lên, ngùn ngụt, bạc trắng sau đuôi ghe.

Hòn Tre. Một cái tên xa lạ. Tôi chưa hề biết tới. Chỉ loáng thoáng thấy hình dạng nó, nằm khum khum như con rùa, khi đứng ở Rạch Giá ngó về hướng tây. Tôi cũng chưa hề mơ tưởng đến ngày nào đó, đặt chân lên đây, nằm ve vuốt nỗi cô đơn hèn mọn, trong tiếng sóng biển gầm vang suốt đêm,để khép kín đời trai tráng của mình, một cách dại dột. Vậy mà, đêm nay, đêm giao thừa, Hải Ngư “kè” chiếc PCF lâm nạn, về tạm trú nơi cái hòn khỉ chê cò chán này.

Chiếc PCF lâm nạn vừa cột dây an toàn, Hải Ngư vội tách ra, cất đầu về hướng Rạch Giá. Tiếng thằng Chu văn Hùng làn khàn trong máy truyền tin :

- Alfa, mày tạm đón giao thừa đêm nay ở đây. Tau phải về Rừng Gió ngay, theo lệnh Ðại Thụ.

Bỗng dưng, tôi cảm thấy cô đơn, bơ vơ giữa bóng đêm mịt mùng. Như có ai bỏ rơi. Như có ai phụ bạc mình. Ðau khổ, tôi ngó thẳng vào bờ. Trong đó, Tiền Doanh Yểm Trợ đang loang loáng ánh đèn. Với trại lính chật chội, nằm im lìm, vắng ngắt. Ngoài cổng, có vài thủy thủ cầm súng đi qua đi lại, một cách nghiêm trang. Tôi cố lục lọi ký ức, chẳng nhớ thằng bạn nào chuyển về đơn vịnày. Có lẽ, đêm nay, ngồi quấn mền, đốt thuốc triền miên trên boong PCF để đợi sáng.

- Trung úy, có cô nào tìm ông kìa!

Tiếng trung sĩcơ khí oang oang giữa thinh không hoang lạnh. Khiến tôi quay lại, ngó về phía ánh sáng. Bóng đèn vàng chạch trên cầu tàu hắt xuống, chiếu lung linh một bóng dáng thiếu nữ. Mái tóc quen thuộc nào đó vắt ngang bờ vai. Khuôn mặt quen thuộc nào đó, ngước lên.

- Mời các ông lên nhà em. Cùng đón giao thừa với nhau. Cho vui.

Tôi ngạc nhiên, nhìn cô gái từ đầu tới chân. Ðó là một trong những vị ân nhân đã cứu con tàu lâm nạn, chiều nay, trên vùng biển Hà Tiên? Họ là ngư dân ở hòn Bà Ðầm, chính lão ngư phủ giới thiệu như vậy. Sao cô gái này hiện diện nơi đây – nơi cái hòn cực kỳ kỳ cục này?

Chưa kịp tìm ra câu trả lời, các thủy thủ đã xúm lại, đẩy tôi về phía cô gái.

- Trung úy lên bờ đi! kẻo phụ lòng ngườiđẹp!

Cô gái nhưthanh nam châm mảnh mai, hút tôi, bám gót theo sau. Lối mòn trải dài. Xóm làng thấp thoáng phía trước. Những bàn thờ lộ thiên, bày ra, leo lét ánh đèn. Những sợi khói mỏng mảnh bay lên, nơi các đầu que nhangđỏ rực. Pháo bắt đầu nổ vang. Ðua nhau nổ vang. Tiếng nổ gần. Tiếng nổ xa. Tiếng nổ lan ra, từ nhà này sang nhà khác. Từ hòn đông qua hòn tây. Từ biển khơi tới đất liền.

- Lẹ lên trung úy! Chúng ta trễ mất. Giao thừa đã tới rồi.

Tôi với cô gái như chạy, như bay trong bóng đêm huyền hoặc, trong tiếng pháo dồn dập, trong những giây phút thiêng liêng nhất của giờ giao thừa.

*

Có lẽ, em nên bắt đầu từ mũi Nai – một bãi biển tuyệt đẹp của vùng Hà Tiên. Hayđúng hơn, bắt đầu từ hòn Ðốc, nơi có những em bé lễ độ, nơi có những ngư dân mộc mạc, suốt đời gắn bó với biển rộng sông dài.

Em còn nhớbuổi sáng hôm đó, sau khi tốt nghiệp sư phạm, nhà trường tổ chức chuyến du ngoạn đến hòn Ðốc. Hòn Ðốc cách Hà Tiên không xa, nhưng điđường bộ rất hiểm trở và mất an ninh. Nhà trường phải nhờ Hải Quân giúp dùm. PCF đón ở bến, và bắt đầu rẽ sóng đưa chúng em ra vùng non nước hữu tình. Vượt qua hòn Phụ Tử, hòn Một. Tàu nhắm cột ăng-ten ngất ngưởng của đài kiểm báo lướt tới, chẳng bao lâu, hòn Ðốc hiện ra với bãi biển óng ánh cát vàng, với vách đá cheo leo, với những mái nhà bé xíu thấp thoáng bên táng cây xanh. PCF đến bãi hòn Ðốc đúng ngay lúc thủy triều xuống. Tàu phải bỏ neo ngoài xa, chờ xuồng con từ bãi bơi ra, rước chúng em vào.

Em nhớ, khi xuồng tách khỏi PCF, bơi được đoạn khá xa. Thình lình, giông gió nổi lên. Rồi, từ ngoài khơi, sóng giăng hàng ngang tiến thẳng vào bờ.Sóng đập mạnh vào mạn xuồng, lật úp thân xuồng xuống nước. Chúng em bị hất tung lên cao, sau đó, lọt tõm xuống lòng đại dương. Và...chúng em chỉ còn kịp dơ cao hai cánh tay lên, thất thanh kêu cứu.

Tỉnh dậy, em thấy em đang nằm trên cát, trong vòng tay rắn chắc của của vị sĩ quan hải quân. Chàng vừa cúi xuống môi em, khẩn thiết làm động tác hô hấp nhân tạo. Thế là, như có sự an bày của định mệnh, chúng em bắtđầu quen nhau, rồi...yêu nhau một cách tha thiết.

Mái tóc vắt ngang vai, ngồi đó, dưới ánh đèn sáng choang của ngọn néon ba tấc. Cô gái nói huyên thiên. Nói về chuyện hồi sinh, về chuyện tình yêu giữa nàng với chàng sĩ quan hải quân nào đó. Tôi ngó lòng vòng quanh nhà. Mái lá đơn sơ. Vách phên trống trải. Bên cạnh, chiếc bànọp-ẹp là tấm vạt tre, vừa chỗ một người nằm. Có vài hỏa lò đặt phía sau, ngoài mái lá, đang bập bùng lửa hồng. Trên đó, nồi bánh tét vừa sùng sục sôi một cách mãnh liệt.

- Như vậy, quê cô ở hòn Bà Ðầm. Và về đây, dạy học cho các em?

- Vâng, ra trường, em tình nguyện về đây. Ðã gần ba năm...

- Tình nguyện? Ở hòn từ nhỏ tới lớn, cô không chán sao? Trong đất liền, tiện nghi hơn, có nhiều trường – thú vị lắm chứ?

Cô gái ngước lên. Mặt vẫn lạnh lùng. Nhưng trong đôi mắt u ẩn, hình như có một nỗi buồn nào đó.

- Về đây, em muốn gần chàng. Em muốn nhìn thấy tàu chàng, qua lại hòn này...

Tôi nhắp ngụm trà. Trà mới châm, hương lài bốc lên tận mũi. Tôi cố tận hưởng cái cảm giác êm đềm này, bằng cách kéo thêm một hơi thuốc. Rồiđứng lên, đi ra cửa, ngó về phía biển.

- Và cô đã tìm thấy mùa xuân, một mùa xuân trọn vẹn.

- Không. Chỉ một thời gian ngắn, chàng bỏ đi...để lại cho em...

Tôi xoay người lại, tiến đến gần cô gái.

- Ðể lại cái gì?

Khuôn mặt lạnh lùng, ngước lên. Những giọt nước mắt rơi xuống, đầm đìa đôi má.

- Ðể lại...để lại nỗi sầu to lớn...trong em.

Tôi định tiến sát cô gái, đặt bàn tay lên vai nàng, nói đôi câu an ủi cầu may, mong nàng vơi đi chút ít muộn phiền. Nhưng, tiếng chân dồn dập trước cửa, cùng với tiếng nói quen thuộc léo nhéo ngoài sân :

- Trung úy ơi! Xuống tàu gấp! Có PCF đưa ông về An Thới, nhận nhiệm vụ khác.

Chưa kịp đưa tay vẫy chào cô gái, gã trung sĩ cơ khí đã nắm chặc vai tôi, đẩy ra lối mòn.

- PCF cứ hụ còi, gọi trung úy mãi.

Tôi vừa phóng qua bờ đê, vừa lan man nghĩ đến cô gái. Tội nghiệp, thời chiến chinh, mấy ai giữ được cuộc tình trọn vẹn?

*

Mùa xuân năm sau, tôi có dịp trở lại hòn Tre. Hòn Tre vẫn vậy, vẫn giống hình dạng con rùa, nằm khum khum trên mặt biển. Tiền Doanh Yểm Trợ vẫn sáng choang ánh đèn. Những con tàu vẫn nằm lẻ loi theo bến. Lối mòn vẫn trải dài, dẫn tôi đến khoảnh sân chông chênh ngày trước. Nhưng, dường như cô gái không còn ở đây nữa. Mái lá ngày xưa cũng tiêu tan, mất dấu. Nhường chỗ cho cỏ cây mọc lên, u uất, trùng trùng. Tôi bán tín bán nghi, không chắc nơi này là nơi cô gái từng cư ngụ?Tôi đi qua đi lại nhiều lần quanh khoảnh sân, rồi nhìn ra biển, cốxác định lại vị trí.

Gã trung sĩ cơkhí đi sâu vào khoảnh sân, chợt cúi xuống, nhặt lên một đoạn vạt tre.

- Này, nơi đây, năm ngoái, đúng là nhà cô gái ở. Trung úy đến tiền doanh, hỏi thăm chiến hữu mình, xem sao?

Tôi kéo cậu thủy thủ vừa đi qua, hỏi thăm :

- Chỗ này, ngày trước, có phải là nhà cô giáo không?

Tên thủy thủtrố mắt, nhìn tôi :

- Ðúng. Cô ấy tự tử, chết rồi.

- Hả? Anh nói sao? Tại sao tự tử?

- Ông sĩ quan hải quân nào đó phụ tình. Thất vọng, cô ấy uống thuốc ngủ, tự vận. Tội nghiệp, cổ chết đi, với cái bào thai...trong bụng.

Gã trung sĩ cơkhí chợt nhìn tôi đăm đăm. Hình như, có những hoài nghi nào đó, ởtrong giọng nói gã.

- Ðêm giao thừa, năm ngoái, trung úy ở đây...suốt đêm...

Tôi đưa hai tay lên trời, đính chánh :

- Không. Cậu đừng hiểu lầm. Tôi, hoàn toàn trong sạch.

Cậu thủy thủdẫn tôi đến mộ cô gái, lúc tia nắng đầu ngày bắt đầu hực lên, ởmột góc biển. Ngôi mộ nằm trên triền dốc thoai thoải, mặt hướng ra biển, bên cạnh là bóng mát của hàng cây xanh, rì rào trong gió.

- Quê cô giáo ở hòn Bà Ðầm. Tại sao thân nhân không chôn cất ở đó?

Cậu thủy thủ chỉ tay về phía chiếc PCF,đang tuần duyên ngoài khơi :

- Người ta làm mộ nơi đây, theo ước muốn của cô, trong bức thư tuyệt mạng. Cô muốn nằm mãi ở hòn này, chờmột con tàu trở lại...

Tôi thắp cho cô gái nén nhang, chân thành tưởng tiếc một mối tình lãng mạn, đã tiêu tan thành mây khói.

*

- A lô. Hotel đây Alfa. Mày đừng vào sát bờquá! Coi chừng vixi! Bên trong hòn Ðất là mật khu khét tiếng của nóđấy!

- Alfa đây Hotel. Ðêm nay tau phải án ngữ ởvị trí này, theo lệnh Ðại Thụ.

Tôi nhìn vào ra-đa. Hòn Ðất như một bán đảo hiểm trở, đứng sừng sững trong bờ.Thằng Chu văn Hùng gan dạ đã cho tàu bò qua bò lại quanh đầu con rạch, dẫn vào huyệt đạo. Chính nơi này là nơi réo gọi của tử thần, năm trước, PCF 3806 đã bỏ mạng giữa sa trường. Nửađêm, vixi dùng ghe nhỏ, âm thầm tiến sát đến PCF, bất thần đột nhập vào tàu, dùng mã tấu chặt đầu từng thủy thủ. Rồi, chúng đưa PCF vào sâu trong rạch, cướp lấy tất cả.

- Hotel. “Bẻ cổ” đi! Tau có chuyện muốn nói với mày. Mày còn nhớ vụ PCF 3806 không?

- Sao không nhớ? Thằng Lư bị vixi chặt đầu, thả trôi trên biển chứ gì?

- Tau nhắc thế để mày cảnh giác, canh phòng cẩn thận đêm nay.

- Ờ Alfa, tau vừa lục được trong tủ của phòng sĩ quan độc thân một bức thư của thằng Lư. Bức thư, chưa kịp gửiđi...thì nó đã leo lên bàn thờ ngồi...

- Hử? Bức thư nào? Nó viết ra sao?

- Ðể tau đọc mày nghe một đoạn : “...Tội nghiệp em quá! Em đã có thai mà vẫn đến lớp học, mà vẫn một mình tự lo lấy cuộc sống hàng ngày. Ước chi, anh thuyên chuyển về hòn,để suốt ngày cận kề em, săn sóc cho em từng miếng ăn đến giấc ngủ.Kỳ tới, nghỉ phép thường niên, anh sẽ thưa với Ba Má về chuyện chúng mình...”

Tôi đập tay vào đùi một cái thật mạnh, rồi la to vào ống điện đàm :

- Hotel. Tau nghi thằng Lư là bồ cô giáo ởhòn Tre.

- Thằng ngốc, nghi với ngờ? Chính nó là thủphạm...chứ còn ai?

Tôi đặt ốngđiện đàm xuống, nhìn đăm chiêu ra biển. Ngoài xa, hòn Tre nằm khum khum giống hệt con rùa thần. Trên đó, ngôi mộ cô gái bạc phước nằm hướng ra khơi, như chờ đợi, như trông ngóng một bóng hình. Rồi, sẽkhông có con tàu nào trở lại. Sẽ không có sự đoàn tụ trên dương thế. Cuộc tình tuyệt diệu thật! Họ đã thực sự gặp nhau, dưới đó, nơi miền âm cảnh.

*PHẠM HỒNG ÂN

(San Diego, 24/11/2006)